EN
How can we express our feelings when the environment has never been allowed to become familiar? What dynamics are at play when communication with parents breaks down? Is the language barrier to blame? How do we navigate these challenges as perhaps the first generation openly questioning them? In Hörst du mich?, three protagonists grapple with the silence that often accompanies such disconnects. Hörst du mich? is a theatre project that explores the breakdown of communication and language from the perspective of second-generation Vietnamese Germans. The narrative delves into the daily struggles between two cultures, the complexity of multiple identities, and the pervasive sense of generational loneliness. The goal is to create a space where those affected can find a sense of belonging—whether in cultures, languages, or within themselves.
Benjamin Truong is a Vietnamese-German director who focuses on the accessibility of theater and seeks for a community feeling. Benjamin’s productions are created through the interplay of dance, music, and language, aiming to make theater tangible in an approachable and sensual way. It is particularly important for him to not make theater exclude his own parents. For him, theater is a place for everyone.
Introduction approx. 15 minutes before each performance
VI
Chúng ta có thể nói về cảm xúc ra sao khi không gian dành cho chúng chưa từng là một nơi thân thuộc? Những yếu tố nào dẫn đến việc giao tiếp không thành với ba mẹ? Có phải chỉ do rào cản ngôn ngữ không? Chúng ta có thể làm thế nào, khi dường như, chúng ta là thế hệ đầu tiên cất tiếng hỏi những điều này? Ba nhân vật chính trong vở kịch cố gắng dịch điều khó giãi bày. Hörst du mich? là một vở kịch về những nỗ lực không thành trong giao tiếp và ngôn từ – bởi những người gốc Việt thế hệ hai, sinh ra và lớn lên tại Đức. Câu chuyện được kể từ góc nhìn của những xung đột hàng ngày giữa hai nền văn hóa, những đa dạng bản sắc, và sự cô đơn mang tính thế hệ. Vở kịch muốn tạo ra không gian để các thế hệ tìm thấy những điểm chạm – dù là trong văn hóa, ngôn ngữ, hay với chính mình.
Benjamin Trương là một đạo diễn người Đức gốc Việt chú trọng đến việc đưa sân khấu đến gần hơn với công chúng và tìm kiếm cảm giác cộng đồng. Các tác phẩm của Benjamin ra đời từ sự tương tác giữa vũ đạo, âm nhạc và ngôn ngữ, nhằm mục đích làm cho sân khấu trở nên hữu hình, dễ tiếp cận và dễ cảm nhận. Điều đặc biệt quan trọng đối với anh là không để sân khấu loại trừ chính cha mẹ mình. Đối với anh, sân khấu là nơi dành cho tất cả mọi người.
[here “Introduction approx. 15 minutes before each performance” in Vietnamese?]
Ghi chú nội dung: Căng thẳng về mặt cảm xúc, chấn thương tâm lý liên thế hệ